Xuất khẩu lao động Nhật Bản Xuất khẩu lao động sang Nhật Xuất khẩu lao động Nhật

Nói dối đi xuất khẩu lao động, Người vợ đã cứu sống chồng

Khi ấy, tôi 24 tuổi,lập gia đình và đã có một con lên 2, gia đình tôi tuy còn khó khăn nhưng thật sự sống rất vui vẻ, hạnh phúc.

Các bạn sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh đồng tiền lớn đến thế nào nếu như mình không rơi vào hoàn cảnh cần tiền đến cùng cực. Trong hoàn cảnh này của tôi, tôi đã nói dối chồng mình đi xuất khẩu lao động mong kiếm đươc nhiều tiền để làm cái việc mà không người phụ nữ nào mong muốn.

Tôi sẽ chia sẻ bí mật của riêng tôi, một bí mật mà tôi đã chôn giấu rất lâu ở trong lòng mà chưa ai biết, chỉ có vợ chồng mà đã thuê tôi làm việc này biết. Giờ đây, gia đình tôi đã qua cơn khó khăn khi không có tiền, tất cả là nhờ vào ngày ấy tôi đã quyết định mang thai hộ cho một gia đình giàu có, hiếm muộn con cái.

00dhnb2

Khi ấy, tôi 24 tuổi,lập gia đình và đã có một con lên 2, gia đình tôi tuy còn khó khăn nhưng thật sự sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Tôi tốt nghiệp đại học Kinh tế quốc dân,hơn nửa năm tôi không xin được việc trong nhà nước liền đi làm kế toán cho một công ty tư nhân gần nhà. Tôi lập gia đình với chồng hơn mình 3 tuổi, chồng tôi làm thợ xây dựng, anh rất hiền và chiều tôi nhiều lắm. Chúng tôi đang sống trong những tháng ngày hạnh phúc thì tai họa bất ngờ ập xuống gia đình tôi, đến giờ khi nhớ về khoảnh khắc ấy tôi vẫn bủn rủn tay chân.

Trong một công trình xây dựng chồng tôi nhận thầu, tai nạn đã xảy ra, chồng tôi bị giàn giáo đổ vào, rơi từ tầng ba xuống. Kết quả bác sĩ nói anh bị dập lá lách, gãy 3 dẻ xương sườn, xương sườn đâm thủng phổi và gãy một tay. Cấp cứu tại bệnh viện tỉnh, bác sĩ bảo cần tập trung người nhà đề phòng trường hợp xấu nhất xảy ra, tim tôi như chết lặng.

Tại bệnh viện, đêm đó máu anh chảy xối xả không ngừng, thiếu máu, chúng tôi đã phải huy động và mua thêm 10 đơn vị máu cho anh. Đến sáng hôm sau, anh có dấu hiệu hồi tỉnh thì bác sĩ bảo rằng phải chuyển chồng tôi ra bệnh viện Việt Đức, vì ở bệnh viện tỉnh không đủ trang thiết bị hiện đại để phẫu thuật cho anh. Số tiền ước tính sơ bộ đã chi phí khoảng 50 triệu, bác sĩ thông báo chúng tôi cần ít nhất là 300 triệu để cứu lấy chồng tôi.

Cả gia đình ai cũng muốn cứu sống anh, nhưng số tiền lớn lấy ở đâu? Bên gia đình nhà mẹ đẻ tôi nghèo lắm, mẹ tôi năm nay 65 tuổi, bố mẹ làm nông nghiệp, nuôi ba em đi học, dưới tôi còn hai đứa em đang học đại học, một đứa lên lớp 10. Còn bên gia đình chồng tôi càng khó khăn hơn, cha anh đã mất sớm, giờ chỉ còn anh và mẹ già 70 tuổi hay ốm đau. Nếu không đưa anh đi ngay, chắc chắn chồng tôi sẽ chết. Để con cho bà nội trông nom, chúng tôi theo xe cấp cứu đưa chồng lên bệnh viện Việt Đức. Thật sự, nếu ai đó đã trải qua hoàn cảnh của gia đình tôi rồi sẽ thấu hiểu được nỗi khổ, sự cần tiền đến cùng cực như thế nào? Tôi đánh liều, về nhà lấy sổ đỏ đem ra ngân hàng thế chấp được 60 triệu,

Vì chồng tôi là ca đặc biệt nặng nên bố trí nằm ở phòng bệnh nhân đặc biệt, mỗi ngày chi phí thuốc men là 2 triệu đồng, bởi anh không có bảo hiểm y tế, lại điều trị toàn bằng thuốc nhập ngoại. Rồi vô tình trong bệnh viện tôi gặp một người môi giới, họ biết hoàn cảnh của tôi liền mách tôi việc có gia đình đang tìm người mang thai hộ, nói nôm na là đẻ thuê cho họ. Họ sẽ trả 200 triệu cho việc đẻ thành công và còn thưởng thêm nếu đứa trẻ sinh ra là con trai( sau này như đúng lời hứa họ cho tôi thêm 100 triệu). Nhưng tiêu chuẩn của họ khắt khe lắm. Tôi nhắm mắt thử liều, đúng là vòng tuyển chọn của gia đình họ khó khăn thật, may mắn tôi đáp ứng được mọi yêu cầu của họ, từ ngoại hình, trình độ học vấn đến sức khỏe, đều được họ ưng ý.

Đó là 12 tháng tôi phải xa chồng con bằng việc nói dối rằng đã theo bạn sang xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Nhờ một nửa số tiền họ trao trước đã giúp chồng tôi tiếp tục được điều trị, rồi khi biết giới tính đứa bé là con trai họ đã cho thêm tôi 100 triệu nữa. Ngày tôi hạ sinh mẹ tròn con vuông, họ đã trả tôi số tiền 100 triệu. Ngày tôi “phản bội” chồng, tôi đã cảm thấy rất đau khổ, đó là sự đau đớn, tủi nhục, nếu không vì tiền, tôi đã không bao giờ phải làm việc đáng trách này.

Chồng tôi điều trị đúng 6 tháng thì được trở về, tổng chi phí điều trị cho anh đã tiêu mất của gia đình hơn 400 triệu, anh vẫn đinh ninh tôi đi xuất khẩu lao động để lấy tiền chữa trị cho anh. Tôi biết, có thể trong suy nghĩ của chồng tôi và người nhà sẽ có những nghi kỵ, nhưng tôi cũng biết rằng mọi người đều hiểu cho tôi, đều biết tôi đã phải rất day dứt lương tâm để cứu lấy chồng. Khi trở về nhà, như việc mình đi xuất khẩu lao động xa nhà, việc đầu tiên là tôi ôm chồng, ôm con tôi khóc nức nở, bao nhiêu nhung nhớ, bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu ấm ức tan biến hết chỉ còn đọng lại những yêu thương.

Một thời gian sau, tôi đã trở lại ngôi nhà gia đình tôi từng mang thai hộ, nhưng gia đình ấy đã biến mất, thì ra nơi họ ở chỉ là ngôi nhà họ thuê chứ không phải nhà chính của họ. Chắc họ vì sợ tôi quay lại tìm con nên họ đã tính toán đem đứa con đi thật xa, mà nhớ lại tôi cũng thật sự không biết họ là ai.

Giờ đây, khi sự việc đã qua, tôi vẫn luôn ẩn ức trong mình nỗi trăn trở, hiện đứa con ngày ấy của tôi bây giờ ra sao, nó như thế nào rồi? Liệu hết kiếp người này, tôi có còn cơ hội gặp lại con?

Bình luận của bạn